………
Điều này cũng giống như trò đánh phó bản, chắc gì biết được đầu ra mạnh hay
yếu, thế là đánh vào sai nơi gây ra thiệt hại không ổn định. Nhưng theo thời
gian, dữ liệu nâng lên tới một mức độ nhất định, lợi thế kéo dài, thứ hạng sẽ cố
định.
Thật ra 500 người chẳng ai hay mình đứng thứ mấy, toàn nhắm mắt cố gắng hấp
thu linh khí. Mà đám người Chu Giang nhìn một hồi là thấy hoa mắt, bèn tự
mình sang một bên chơi bài.
Dù sao không có gì xảy ra là tốt, cứ nhìn chăm chú trong 4 giờ sẽ mù thật.
Ở cổng trường, các tay săn ảnh yêu nghề hơn đám người Chu Giang nhiều, họ
luôn nhìn lăm lăm vào bảng xếp hạng.
Trong đám người, người trong nhà tổ tại Kim Lăng nhà họ Trần cũng đang theo
dõi, dù sao nói như thế nào nhà mình cũng có một Tam tiểu thư ở đây.
Tuy rằng họ vẫn chưa gặp Tam tiểu thư.
“Có có, ặc.” Người nhà họ Trần vốn rất hưng phấn, kết quả nhìn thấy tên Trần
A Điêu nằm ngay phần đuôi trong năm trăm người.
À, mới 480 thôi.
Đó là phần đuôi rất dài, chắc chắn sẽ không được nhận vào Học phủ Kim Lăng.
Cũng đúng, kiểu gì từ nhỏ Tam tiểu thư đã yếu đuối, nghe nói còn có số chết
yểu. Dẫu có sống sót, phúc khí của cô ấy gần như bị tổn hại sạch sẽ, làm sao
còn có tố chất gì chứ.
Nhưng dù sao cũng là chủ nhân nhỏ, bọn họ nào tiện lộ ra điệu bộ khinh thường
ở trước mặt nhiều người như vậy, trái lại thấy được một người quen mắt.
“Lão Vương? Anh cũng đến xem?”
Tài xế Vương đang gặm bánh mì ở bên ngoài chờ A Điêu kiểm tra xong, nhàn
rỗi nhàm chán cũng xem màn hình. Chú ta thấy được thứ hạng của cô rồi vẫn
không phán án tử hình cho cô như bên nhóm nhà tổ Kim Lăng mặc dù có chút
tiếc nuối. Nghe thấy thế, chú ta bảo mình tới đưa đón.
“Có vẻ như đại nhân vẫn quan tâm Tam tiểu thư. Đáng tiếc nếu cô ấy không thi
đậu chỉ e không có trường trung học. Không biết đại nhân sẽ sắp xếp cho cô ấy
đi đâu, trở lại trường trung học Kỳ Sơn? Dù gì cũng là con thứ, chỉ có thể như
vậy.”
Lão Vương lái xe nhìn ra mặt đối phương tỏ vẻ hả hê trên nỗi đau của người
khác, chú ta biết con của người này học giỏi, bởi vì gia đình là người địa
phương Kim Lăng nên được nhận vào một trường trung học Kim Lăng không
tồi.
Nói cách khác con của gia chủ thậm chí chả vào được trường cấp 3 để học,
nhưng con của thị lại… không thể không vênh vang sao?
Cái này cũng chẳng là gì, chứng tỏ con người ta có tương lai. Thế nhưng lão
Vương không ưa khuôn mặt đê hèn của thị.
Ăn cơm nhà người ta, mặc kệ trong lòng nghĩ cái gì, đạo đức nghề nghiệp bên
ngoài cần phải có.
Con thứ con ơ liên quan gì tới cô?
Nhưng kiểu gì người ta cũng là người bên nhà tổ Kim Lăng, có chút căn cơ và
thể diện. Lão Vương đành cúi đầu, yên lặng mở điện thoại di động trong tay áo
ra ghi âm.
(P1)
Người nọ vẫn còn thao thao bất tuyệt, bề ngoài thương tiếc A Điêu nhưng thật
ra chửi bới coi rẻ.
Một lát sau, bỗng lão Vương phấn khích: “A, đi lên rồi!”
Tôi tớ bên nhà tổ Kim Lăng này giật mình, lo lắng nhìn sang, nhìn thấy rồi chợt
thở phào nhẹ nhõm mà rằng: “Từ 480 đến 479, tốt, đúng là một tin làm người ta
vui vẻ nhưng mãi vẫn không đậu rồi…”
Lão Vương: “...”
Tam tiểu thư ơi Tam tiểu thư, tôi sắp bị người này làm tức chết, cô có thể nỗ lực
thêm tí không!
Thế rồi lão Vương nhìn thấy bà người hầu nóng lòng cầm điện thoại gọi điện
thông báo cho quản gia ở Lăng Thành, quản gia thở dài, lại thông báo tin này
cho Trần Nhiên.
Trần Nhiên giận tái mặt: “Kém như vậy? Cho nên nói dù nó học tập cũng được,
thành tích khảo hạch phía trước cũng ổn, có tư cách lên Học phủ Kim Lăng,
nhưng tố chất hấp thu linh khí quan trọng nhất thì không đạt tiêu chuẩn?”
Quản gia dè dặt: “Dựa theo sự hiểu biết của chúng ta về Học phủ Kim Lăng
trước kia, ngày thứ hai sẽ đào thải ít nhất 200 người, cũng nói ít nhất phải xếp
hạng trong top 300 mới xem như ổn định. Tuy nhiên tổng hợp thành tích trước
đó, có thể lên được 400?”
Trần Nhiên lắc đầu, ông ta không lạc quan như vậy.
“Kết quả kiểm tra hôm nay mới chiếm phần lớn, hôm qua chỉ là món khai vị. Tố
chất cửa này không đạt tiêu chuẩn chính xác thì lúc trước có thi tốt đến đâu,
Học phủ Kim Lăng sẽ không cho trúng tuyển. Trường trung học phổ thông còn
được, nhưng Học phủ hàng đầu ở các châu đã có quy định không thể xê dịch,
triều đình từng ban hành lệnh.”
Tốt xấu gì ông ta cũng là Thứ sử, đương nhiên biết tình hình nội bộ.
Quản gia vừa nghe đã cảm thấy Tam tiểu thư nhà mình thật sự rơi vào tình cảnh
đáng lo ngại.
Rõ ràng đi tới hạng 51, đúng là gieo neo biết bao, rất xuất sắc rồi.
Tuy nhiên tin tốt vẫn chưa truyền tới những người khác trong nhà, bằng không
lúc đó chả có kết thúc tốt đẹp gì cho cam.
“Vậy...” Ông ta biết chuyện nhà họ Thôi liên hệ với đại nhân nhà mình. Nếu
Tam tiểu thư thi không đậu vào Học phủ Kim Lăng, cô ấy chẳng còn giá trị
khác, chỉ sợ sẽ bị… Mặc dù trong mắt rất nhiều người đây là một bước đổi đời,
không chừng còn cảm thấy số cô ấy may quá; nhưng với tư cách là quản gia nhà
họ Trần, ông ta biết bước này có bao nhiêu hung hiểm, tám chín phần là quân cờ
hy sinh.
Chỉ chờ xem Trần Nhiên chọn như thế nào.
“Cứ nhìn tiếp, dù sao cũng phải bốn tiếng mới kết thúc. Hơn nữa nó ở bên ngoài
ít nhiều gì cũng chịu thiệt, tố chất giai đoạn trước khó phát huy, không chừng về
sau sẽ vượt tới vạch chuẩn.”
Trần Nhiên không phải là một người cha tốt, nhưng ông ta không ngu, thay vào
đó lại có tầm nhìn và kiên nhẫn.
Chợt điện thoại đổ chuông, phản ứng đầu tiên của ông ta là nghĩ Thôi Dung lại
gọi cho mình.
Kết quả... là Trần Tốn?
Trần Tốn mở miệng nói ngay một câu: “Cha, em gái đã trở về, phải không?”
Trần Nhiên: “...”
Ông ta còn chưa nói ra, làm sao thằng con trai cả lại biết? Chẳng lẽ là nhà họ
Thôi bên kia tiết lộ?
(P2)
“Ừ quay về, thì ra không chết, cha cũng vừa mới biết. Sao con biết?”
Trần Tốn không nói mình có thân tín, chỉ cho hay: “Thôi Vân nói.”
Sắc mặt Trần Nhiên đột nhiên sa sầm, ba chữ ngắn ngủi lộ ra rất nhiều tin tức.
Có lòng liên minh thật, miệng nhà họ Thôi sẽ không to như vậy, trừ phi cố ý nói
ra để cho hai nhà Tống Vương hay.
Trần Nhiên vốn có tâm tư sâu sắc, nghĩ tới được rất nhiều phương diện, lại nghe
Trần Tốn sâu kín nói một câu: “Cha, bên này con đang trải qua một cuộc sát
hạch rất quan trọng, trước nhất chỉ sợ không thể chấp nhận cha có mấy khuyết
điểm đạo đức, ví dụ như về mặt lợi dụng con gái nhằm thông gia kết bè kết
cánh. Nó sẽ ảnh hưởng đến kết quả. Nhưng nếu vượt qua khảo hạch này, chỗ tốt
khó đo lường được.”
Trần Nhiên: “...”
.....
Một giờ trôi qua, thứ hạng bắt đầu ổn định đôi chút nhưng có mấy người cứ mãi
bấp bênh.
Người tên A Điêu này kiên trì nhảy vọt giữa 470-480.
Một mạch nhảy vọt đã làm Chu Giang chú ý.
Chuyện gì đang xảy ra với người này, tần suất hấp thụ một hồi đi lên, một hồi đi
xuống.
Thông thường sẽ có một đường cong cố định cho tố chất hấp thụ linh khí. Ngay
từ đầu cơ thể không thích nghi rồi về sau thích ứng; khi đạt đến giá trị cao nhất,
do năng lượng và thể chất giảm sút, hiệu quả của nó bắt đầu giảm, từ đó biến
thành một quỹ đạo hình parabol.
Bây giờ chỉ mới trôi qua một giờ, đương nhiên là thời kỳ tăng mạnh. Con bé thì
ngược lại, giống như một máy kéo cũ trên một con đường nhỏ bị hỏng trong
một khe núi, lộc cà lộc cộc bập bỗng.
Có đôi khi có chuyện bất thường tất có quỷ, quá bất thường sẽ trái với quy luật
bình thường được truyền đi từ đời đầu tiên, sự bất thường này chỉ trở thành dị
giáo không đáng tin.
Lúc đầu trong hai mươi ba mươi hồ sơ nộp lên, dẫu cho Trần A Điêu không
phải là người được đánh giá cao nhất nhưng cũng được xem là người có giá trị
cao nhất. Bởi lẽ Chu Giang nhìn biểu hiện của A Điêu, cảm thấy rất có thể cô
đến từ gia đình nghèo khó. Thiên tài có gia cảnh nghèo hèn sẽ có giá trị và giới
hạn mài dũa tót vời.
Đáng tiếc thầy ấy thất vọng, thầy chẳng còn hứng thú đến A Điêu.
Thám tử nhà họ Thôi cũng ở trong đám người, truyền tin tức lại cho nhà họ
Thôi. Thôi Dung vẫn ổn, luôn đa mưu túc trí, chẳng có phản ứng gì, ngược lại
cha mẹ ruột của Thôi Vân lại phẫn nộ bất bình đối với chuyện này.
Mặc dù kỳ thi trước đó nó có hạng 51, ở Đam Châu được coi là quái vật tinh
anh, nhưng xem ra chả tính là gì trong nhà họ Thôi.
Vì đại kế gia tộc, gắng gượng một chút vẫn chấp nhận được, dù sao sau này còn
đổi được.
Nhưng bây giờ thành ra dạng này, làm sao xứng với con tôi!
(P3)
Mẹ Thôi Vân thật sự chịu không nổi, kéo chồng đi xin Thôi Dung. Người này lề
mà lề mề đi xin mà Thôi Dung chỉ nhìn lướt qua hắn và nói thản nhiên: “Như
vậy mới tốt, thật sự có tố chất ghê gớm, anh cho rằng Trần Nhiên sẽ mạo hiểm
ném nó vào trong cửa nhà họ Thôi chúng ta?”
“Nhưng mà…”
“Lăn ra ngoài.”
Mẹ Thôi nhìn thấy chồng mình khúm núm đi ra đã biết ngay đã thất bại. Bà ta
càng thêm nổi đóa: “Đừng tưởng rằng tôi không biết do Thôi Nhuận chết, hắn
mới lấy thằng nhỏ Vân chúng ta mở đường cho Thôi Lương. Chỉ có đứa con trai
trưởng của đại phòng nhà hắn tôn quý, tam phòng chúng ta giống như cỏ rác?
Nếu thật sự muốn làm thông gia với nhà họ Trần, vì sao không đẩy Thôi Lương
ra? Ngược lại để cho Thôi Lương tiếp cận mấy quý nữ thế gia ở kinh đô, rõ ràng
Vân nhi nhà chúng ta cũng có thể đi con đường này! Hắn muốn vừa lợi dụng
Vân nhi để hấp dẫn sự chú ý hai nhà Tống Vương và Trần Nhiên bên kia, vừa
mượn tay bọn họ giết chết Vân nhi. Hắn sợ Vân nhi có thể cưới một cô gái xuất
thân cao quý làm gia tăng thế lực tam phòng chúng ta, dù sao giờ đây hắn
không còn là Chỉ huy sứ. Nếu năm đó không phải Thôi Nhuận ghen tị khi tư
chất lúc sinh ra của Vân nhi gần bằng nó, cứng rắn đẩy thằng bé ra ngoài, thằng
bé không tới mức tới bên Thận Châu kia. Cái gì mở ra thế lực gia tộc, rõ ràng
là…”
Miệng bà bị Thôi Tam gia che lại nhưng đôi mắt bà lại long sòng sộc.
Bà ta tuyện đối không để cho một con nhỏ gái quê đê hèn như vậy hủy diệt
tương lai của con trai bà!
Mà Thôi Dung trong phòng lại nhíu mày, chuyện gì xảy ra vậy, đại khái Trần
Nhiên giờ đây đã đọc được đứa con gái thứ ba của hắn không có không gian
tiến bộ quá lớn, hẳn nên tối đa hóa lợi ích, sao còn không liên lạc với mình?
Chẳng lẽ còn chờ mình đi tìm hắn?
Đúng là không biết xấu hổ.
....
A Điêu còn không biết ngoài tài xế lão Vương, cả thế giới đã bỏ cô, và còn có
một quý phu nhân sợ cô dính vào nhà bọn họ.
Nào có ai hay sỡ dĩ A Điêu hấp thụ linh khí tạo ra dao động thường xuyên như
vậy là vì cô đang mô phỏng hướng đi của linh khí.
Bởi vì sợ tẩu hỏa nhập ma, cô đành vừa hấp thu linh khí vừa thử.
Nhưng tại sao trước đây lúc cô hấp thu linh khí ở những nơi tư nhân như trong
khách sạn lại không thử nghiệm?
Bởi vì cô không có đối tượng để copy.
Hiện tại thì có, chưa kể đối tượng còn ưu tú lắm. Tuy nhiên quá trình này rất
nguy hiểm, cô đã mô phỏng cẩn thận từng li từng tí, nhưng cô mơ hồ cảm thấy
nếu mô phỏng ra, nó sẽ tốt hơn nhiều so với phương pháp hít thở rác rưởi của cô
là cái chắc.
Không nói hàng chục lần, nhưng chắc chắn có được mười lần.
Do cô cảm nhận được sự thay đổi của linh khí, nhanh chóng, cô cảm thấy mình
sẽ chạm vào một số thủ thuật nhất định mau thôi. Tuy rằng không nhất thiết mô
phỏng hoàn toàn, song, hẳn sẽ tìm ra một cách hô hấp linh khí tốt hơn đôi chút.
(P4)
.....
Khi giờ thứ hai bắt đầu, về cơ bản chỉ có từ 30 đến 40 người dao động cứ sau
mười phút trong tổng số lượng 500 người kiểm tra. Ấy nhưng theo đà thời gian
trôi, số lượng người có năng lực dao động nhỏ dần nhỏ dần. Cho đến khi giờ
thứ hai gần kết thúc, các phương tiện truyền thông đột nhiên phấn khích.
Và bây giờ đám người Chu Giang ở rừng bạch quả trong trường cũng chăm chú
hơn. Bỡi lẽ họ biết dựa trên kiến thức được truyền lại từ đời đầu tiên, một tiếng
rưỡi là thời gian thích ứng bình thường, sau khi thích ứng, tố chất cao hay thấp
sẽ được phát huy.
Vì vậy...
“Khoảng cách giữa Tống Linh và Thôi Vân đang thu hẹp lại.”
Chu Giang có cái nhìn sắc bén. Thầy ấy thấy sự thay đổi khoảng cách giữa hai
người từ dữ liệu phức tạp phía sau bảng xếp hạng
Nhưng sự thay đổi này chẳng quan trọng, người bình thường không hay, trực
quan nhất vẫn là xếp hạng... “đi lên và “đi xuống”.
Trong số ba mươi cái tên biến động lên xuống, chỉ những nhân tài đã và đang
vươn lên là rõ ràng nhất, và đáng để người ta chú ý.
Một papara