Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ Chương 838: “Chạy mau!”

[Cập nhật lúc: 17:04 08/02/2025]

Bạn đang đọc truyện tranh Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ - Chương 838: “Chạy mau!” với chất lượng hình ảnh tốt nhất tại truyenfull.nl. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện vui lòng để lại bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi. Các bạn cũng có thế xem nhiều bộ truyện HOT, truyện mới khác tại truyenfull.nl bằng cách truy cập vào các danh mục truyện trên thanh menu hoặc quay trở về trang chủ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Thanks!

Khương Sơn Điêu giận dữ: “Con mẹ nó mày tự tìm cái chết rồi, mày coi ông đây là cái gì? Phế vật sao?”  

 

Lựa giận và sát ý bộc phát, nội lực trong cơ thể lưu chuyển, giơ tay đập về phía Diệp Bắc Minh.  

 

Một tiếng ‘răng rắc’ giòn dã.  

 

Cánh tay Khương Sơn Điêu lập tức nổ tung, ông ta như chó chết bay ra ngoài, đáp xuống mui một chiếc ô tô màu đen.  

 

Keng!  

 

Mui xe lõm xuống.  

 

“Rít!”  

 

Những võ giả nhà họ Khương xương sống phát rét, không nhịn được ngừng thở.  

 

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Ông không phải phế vật?”  

 

“Một quyền cũng không tiếp nổi!”  

 

Đến trước mặt Khương Sơn Điêu, lộ ra sát ý!  

 

Con ngươi Khương Sơn Điêu co rút: “Chờ chút, mày không thể giết tao, tao là người nhà họ Khương Cổ Võ”.  

 

Lỗ tai Diệp Bắc Minh như nghe tiếng con trùng, một quyền đập ra.  

 

Ầm!  

 

Khương Sơn Điêu và chiếc xe kia trong nháy mắt móp méo, giống như bị trục lăn ép qua vậy.  

 

“Chạy mau!”  

 

Đám võ giả nhà họ Khương bị dọa vội bỏ chạy.  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu, tiện tay lấy ra mười mấy cây kim bạc.  

 

Những võ giả này của nhà họ Khương sau khi xông ra ngoài mấy chục mét, lập tức nằm trên đất, tim ngừng đập.  

 

Hạ Nhược Tuyết ngơ ngác nhìn tất cả, mắt đẹp không ngừng biến ảo: “Thủ đoạn này còn đáng sợ hơn mấy đệ tử tông môn mình từng gặp ở Côn Luân Khư khi còn nhỏ!'  

 

‘Có lẽ, khi Bắc Minh trưởng thành có thể đối kháng được với Côn Luân Khư?’  

 

Trong đầu vừa thoáng qua suy nghĩ này.  

 

Hạ Nhược Tuyết lại lắc đầu, đá suy nghĩ không thiết thực này ra khỏi đầu mình.  

 

Côn Luân Khư, thứ khổng lồ!  

 

Cô ấy không hy vọng Diệp Bắc Minh mạo hiểm, bị thương.  

 

Diệp Bắc Minh đi tới, quan tâm hỏi: “Sao hả, bị dọa giật mình?”  

 

Hạ Nhược Tuyết khẽ mỉm cười: “Không, em cũng quen rồi”.  

“Bên ngoài vô cùng nguy hiểm, hay là chúng ta quay về đi”.  

 

Truyện Hot

Truyện mới cập nhật

Truyện mới